Trên Bàn Viết

Tác giả:


Trên bàn viết của tôi có một chiếc bình bằng đất nung, cao khoảng 3". Bình mầu cà phê sữa, điểm thêm những vệt men nâu thẫm như chocolate lỏng đang trào ra từ miệng bình. Thân bình không cân đối với cổ và miệng . Trông giống như một sản phẩm hỏng của người thợ gốm tập sự 

Tôi lượm chiếc bình này ở một tiệm bán đồ cũ, 2 đồng bạc . 

Dạo này tôi sinh cái tật mới: khi rảnh ưa đi vòng vòng mấy tiệm đồ cũ, và lượm về những thứ không đâu. 

Mỗi món đồ ở đó như có cả một dĩ vãng, một câu chuyện để kể. Biết đâu đó là một kỷ niệm sâu sắc giữa hai người. Hay cũng có thể đã từng là chứng nhân cho một sự kiện lạ lùng nào đó. 

Nói vậy chứ, có những món đồ rất vu vơ, như thể được mầy mò ra trong lúc rảnh rỗi. Giống như cục đá màu gạch non trên bàn của tôi. Có lẽ một tay công chức nào đó, trong giờ làm việc, đã táy máy uốn cong queo cái paper-clip, rồi gắn vào một cục đá chặn giấy trên bàn. Cọng kẽm trở thành một hình nhân đang chạy . 

Tôi mua vài phút tào lao của gã công chức với giá một ổ bánh mì thịt: $1.75. Hay là mua một ý tưởng rất mâu thuẫn: đang chạy mà vẫn đứng yên! Khi tôi ngồi ở bàn viết này chắc cũng thế – Người ở đây, mà đầu óc chạy vạy đâu đâu! 

Không phải món đồ nào trên bàn viết của tôi cũng đều xuất thân từ tiệm đồ cũ cả đâu. Có một con vịt bằng bông tôi lượm về từ một cửa hàng bán đồ chơi trẻ con. Bộ lông mềm của nó làm tôi nhớ những con vịt con mẹ tôi nuôi ở quê ngày xưa. Mắt nó tròn, xanh, buồn mông lung. 

Một hôm, con vịt bông biến mất khỏi bàn giấy. Căn hộ của tôi đâu có ai vào ra, ngoài thằng cháu 10 tuổi thỉnh thoảng mẹ nó gửi coi giùm để đi làm ngày cuối tuần. Nhấc phone lên hỏi, "Phải cu Dan lấy con vịt không ?". Nó chối ! Vậy mà mẹ nó giận tôi, cả năm trời không nói chuyện! 

Đứa em gái tôi biết chuyện, đi tìm một con vit khác y như thế, về đặt lại trên bàn viết của tôi. Con vịt bông dù không phải đồ cũ, cũng từ đó có một câu chuyện – dù là một câu chuyện không vui. 

Ngoài những đồ vớ vẩn ấy, trên bàn là vài tờ giấy nháp. Cũng vớ vẩn thế thôi, nhưng nó là giấy, là chữ, là những điều chưa bao giờ mang đi đổi lấy được một ổ bánh mì! 

Đôi khi nửa đêm, tôi tỉnh giấc như vừa có người lay dậy! Trong đầu khập khừng hai câu : 

"Bao nhiêu giọt mưa ngang trời 
"Xin lại một giọt cho tôi … " 

Nhỏm dậy, ra bàn ghi xuống , rồi đi ngủ tiếp! Chỉ có thế. Vớ vẩn thiệt! 

Trên bàn còn một thứ nữa tôi tha về từ một tiệm bán đồ cũ, đó là cái khung hình. Làm bằng gỗ đen mun, chạm khắc tỉ mỉ, cái khung vừa đủ để lộng chân dung một người. 

Ban đầu, chỉ vì thích cái khung nên tôi mua về, để đó . Và gọi nó là Hollow Girl, nhại theo tựa phim Hollow Man, người tàng hình . 

Đôi khi nhìn khung hình trống, tôi tưởng tượng một khuôn mặt hiện lên trong đó : tóc ngang vai, khuôn mặt hơi dài, da ngâm ngâm, mắt một mí . 

Tóc ngang vai là Thục, mặt hơi dài là Nhiên, da ngâm ngâm là Giang, mắt một mí là Hải . Tôi đang lắp ráp hình hài của một Frankenstein cho riêng tôi. Hạnh phúc của tôi mỗi người giữ một phần tư, nên chưa bao giờ tôi hạnh phúc trọn vẹn. 

Một hôm, Thượng Đế chợt cảm thấy làm biếng, Ngài sai một đồ đệ lấy đất sét nặn trái tim cho tôi. Gã đồ đệ hậu đậu này vụng tay làm hỏng. Thế là tôi có một trái tim như chiếc bình bằng gỗ nung từ tiệm đồ cũ. Cũng gọi là bình, nhưng không thể dùng để cắm hoa, hay đựng nước được. 


Người ta bảo, muốn biết về một người, hãy xem người ấy kết bạn với những ai. Vì thế, có lẽ chẳng bao giờ tôi để người tôi yêu có dịp nhìn thấy những đồ vật trên bàn viết của tôi đâu. E rằng, chúng sẽ kể lể về tôi quá nhiều … 


CV

Thảo luận cho bài: "Trên Bàn Viết"