Trên sông đêm ba mươi tháng ba

Tác giả:

Bất biện thiên nhai, dữ thuỷ nhai,
Bán không vân nhật ý câu trì.
Tam xuân chung cổ hà năng dĩ,
Nhất trạo thanh giang tứ sở chi.
Lưu thuỷ đào hoa triêu dục lãng,
Hải môn yên vũ mộ như xuy.
Du nhân tài lĩnh đông phong tống,
Hoàn tống đông phong hựu thử thì.

Dịch nghĩa

Đêm ba mươi nên trời tối mò mò, khó phân biệt đâu là chân trời đấu là mặt nước,
Ý hẳn vừng hồng và đám mây kia đều bị chậm trễ ở giữa trời.
Từ xưa ba tiết xuân mà sao mà đi hết đi được,
Đẩy một mái chèo cho thuyền trôi ra giữa dòng nuớc trong xanh, rồi thả cho thuyền muốn trôi đi đâu thì trôi.
Mai đây hoa đào cuốn theo dòng nước (thì xuân tàn thì hoa rụng lạ gì sẽ thường xưa nay?),
Bây giờ trong đêm tối cảm thấy mưa như từ miệng biển (cửa biển) phun ra.
Khách đi chơi thuyền, bổng dưng mà được gió đông theo tiễn đưa,
Cùng một lúc ấy khách cũng tiễn đưa gió đông đi một thể.
Nguồn: Nét bút thần, Tân Việt xuất bản, Hà Nội, 1944

Thảo luận cho bài: "Trên sông đêm ba mươi tháng ba"