Trò đùa ngu ngốc

Tác giả:

“Anh nói tôi đừng rời xa thì ra để anh quay lưng ngoảnh mặt Gió có về hay Mây vẫn đợi phía ngàn Thu?”

1. Tình bạn tri kỷ

Tôi chưa bao giờ gặp một Hạ Linh bằng xương bằng thịt trước đó. Tôi và em quen nhau trên cùng một diễn đàn nơi tôi và Nguyệt Minh đã gặp gỡ và yêu nhau. Và tất nhiên Hạ Linh cũng biết rõ về Nguyệt Minh và tình cảm mà tôi dành cho cô ấy. Em ấy đã luôn ở cạnh tôi bằng niềm tin cho đến ngày Nguyệt Minh đã chủ động chia tay tôi vì không thể chịu đựng thêm sự giày vò của khoảng cách. Năm ấy tôi du học ở Venice. Nguyệt Minh rời xa tôi. Em và Thiện, cậu con trai đã luôn bên em khi em cần đã trở thành một cặp. Tôi sau đó gần như không còn bất cứ liên lạc nào với em, vì lòng tự trọng của một thằng đàn ông mà cũng vì tôi không biết liên lạc với em để làm gì bởi khi tình cảm đã nhạt, khoảng cách xa khiến mọi thứ trở nên không thể hàn gắn.

Hạ Linh không phải người thương thầm tôi. Càng không phải là người để tôi dự bị nếu một khi không còn một ai để yêu. Em ấy bên tôi như một người bạn. Một cô bạn thân là con gái. Và đó là tất cả những gì chúng tôi cố giữ. Bạn thân. Và chỉ vậy.

download (12)

Bằng chứng cho thấy Hạ Linh không yêu tôi chính là em ấy đã thút thít khóc tâm sự với tôi tối hôm trước vì chuyện người yêu em ấy vừa đưa ra quyết định chia tay bởi khoảng cách địa lý và tôn giáo. Hạ Linh không cùng niềm tin với Phan Anh, niềm tin vào Thiên Chúa.

– Anh chọn buông tay tớ rồi Tuấn ạ! Tớ cũng đã quá mệt mỏi không còn níu giữ được. – Hạ Linh gõ từng dòng nặng trịt vào hộp thoại yahoo. Tôi lặng lẽ nhìn những icon em nhiều sầu não.

Và tôi đã ở đó để chỉ lắng nghe em từ 8 giờ tối giờ Việt Nam đến lúc Linh mệt và ngủ thiếp đi trên bàn phím khi nick em vẫn để sáng.

Tôi và Linh đã luôn bên nhau theo cái cách như vậy, cái cách cả hai chỉ ngồi thừ người để lắng nghe nhau, nghe những chuyện vui buồn, những chuyện tình cảm dang dở, nhưng tuyệt nhiên chúng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu thương người kia.

Linh kém tôi một tuổi, nhưng từ lúc tôi quen em và trong suốt bốn năm trôi qua em vẫn chưa bao giờ gọi tôi một tiếng anh. Linh đơn giản gọi tôi là cậu, hoặc Tuấn và xưng tớ (Vì tôi là người Hà Nội). Linh hay cười, nụ cười em ngọt như thứ mật mùa nắng, thanh và mát. Nụ cười thường giúp tôi đánh tan mọi căng thẳng và mệt mỏi, nụ cười hồi sinh tôi từ sau vấp ngã hoặc yếu đuối. Mái tóc em dài, đôi mắt sáng, gương mặt ngây ngây hiền lành, giọng nói thì như sáo trúc thổi trong veo và êm dịu. Ở Linh, tôi tìm thấy sự ấm áp khó tả, sự ấm áp bởi cái cách Linh luôn ở cạnh tôi bất cứ khi nào tôi cảm thấy buồn bực và vướng mắc mà không hề có khái niệm về thời gian. Chẳng hạn như hôm vừa rồi đấy thôi, tôi đã trút uyên thuyên với Linh chuyện mình sắp bỏ nhà đi bụi vì không chịu được sự quản giáo nghiêm khắc của ông chú họ ở Venice. Nét mặt Linh đầy nghi ngại và lo lắng nhưng vẫn khuyên tôi đủ mọi lời, giải thích đủ mọi lẽ về cách làm của ông chú để chỉ muốn tôi tốt lên ở cái nơi xa hoa và đầy cám dỗ kia. Linh như vậy đấy, hiểu chuyện cực mà cũng vô cùng trẻ con. Vì nếu sau những lời khuyên của em mà tôi vẫn quyết tâm đi bụi chắc chắn em sẽ gọi ngay sang và hét inh ỏi bên tai tôi cho mà xem. Nhưng tôi vốn lại bị chiêu mềm mỏng, quan tâm của em đánh gục rồi. Linh đã kiên nhẫn ngồi chỉ để trò chuyện cho tôi quên sầu muộn từ 6 giờ chiều Venice (Tức 12 giờ đêm giờ Việt Nam) đến tận 12 giờ đêm. Ấy vậy mà chính tôi lại chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ yêu em.

Thảo luận cho bài: "Trò đùa ngu ngốc"