Trở Lại Tuổi Thơ

Tác giả:


Con đường khuya ngã tư không đèn
Những đêm vắng dẫn lối ta về (với) tuổi thơ
Ôi ngày xưa như một bài hát ru tâm hồn ta bay trong những giấc mơ
Nơi ấy phố nghèo mà đẹp như thơ,
trời vẫn xanh ngời sau bức tường rêu cuối ngõ
Và đêm vắng rất trong
Và những giấc mơ êm rất em dịu kia lại chắp cánh cho ta vút bay về nơi chốn xưa ước hẹn, nơi tuổi thơ mãi mãi.
Để tiếng hát trong tôi có thêm niềm vui,
Để năm tháng gian lao bỗng như ngọt hơn trong câu hát buồn thắp sáng tâm hồn.

Những cây sấu, những cây me già, những trưa nắng quyến rũ ta về với tuổi thơ.
Những ngày xưa bên người bạn mến thân,
Tay cầm tay bao nhiêu nỗi ước ao.
Năm tháng thơ dại dần thành xa xưa
Những ước ao ngày nào nay đã trở thành tiếng hát

Và tiếng hát cất lên.
Và tiếng hát trong veo cất lên chiều nay
Là tia nắng lung linh tháng năm vời xa,
Nơi ngõ phố nghèo tình người chan chứa lắm

Và tiếng hát trong veo cất lên chiều nay,
Giọt nước mắt thơ ngây tháng năm còn đây.
Tháng năm cất lên … tiếng hát xa vời

Đã nhớ, đã nhớ lúc thơ dại
Tiếng hát, tiếng hát như một sớm mai.
Trở về tuổi thơ trong sáng ngõ phố nghèo.
Trở về với tiếng mẹ ru, kỷ niệm đã qua bao thương nhớ.

 

Thảo luận cho bài: "Trở Lại Tuổi Thơ"