Trọn đời trọn kiếp

Tác giả:

Yêu thương một ai đó, không phải chỉ là cố hữu giữ người ấy cho riêng mình, mà cái quan trọng khi buông tay người ra, người có một hạnh phúc nào đó yên bình, người có một tình yêu bình thường như mọi người yêu nhau, bền vững mà ta không thể nào cho họ.

***

Tôi và Bảo Bảo tin vào cảm giác đầu tiên, cái cảm giác chạm mặt ngại ngùng trong một bến xe bus cũ kĩ mà cả hai đứng nép vào trú một cơn mưa vội. Ngay lúc ấy, tôi có cảm giác bờ vai kia chính là nơi bình an nhất cho tôi tựa vào mỗi ngày dài mệt nhọc. Còn Bảo, Bảo nói với tôi ngay lần đầu nhìn thấy tôi, cậu ấy phát hiện ra mình thật mạnh mẽ, thật muốn bảo vệ tôi, cùng tôi qua bao nhiêu thăng hay trầm của cuộc đời.

tron-doi-tron-kiep

Chúng tôi ít gặp nhau dù sống chung một thành phố. Một tuần vài lần, mỗi lần Bảo Bảo qua nhà, tôi lại loay hoay nấu một món ăn dở tệ nào đó, làm rối tung bếp núc lên, và bao giờ cũng làm vỡ một vài thứ nào đó. Khi ấy, Bảo Bảo cười ngất, thu nhặt từng mảnh vỡ bỏ vào thùng, và câu nói cậu hay nói: ” Hậu đậu hết sức vậy đó.” Rồi đột nhiên cậu ấy ôm tôi từ đằng sau, thì thầm vào tai: ” Cảm ơn An An.”

– Làm gì cảm ơn?

– Cảm ơn đã thay đổi vì Bảo. Cảm ơn về mọi thứ đã làm cho Bảo.

– Thay đổi gì đâu?

– Học nấu ăn nè. Đi chợ lựa đồ, học may vá như Bảo thích.

– Ai nói, tự An thích như vậy mà.

Bảo ôm tôi, đôi má của Bảo áp sát vào má tôi, cảm giác ấy, ấm áp đến lạ lùng, cứ mong thời gian ngừng lại, ở giây phút ấy, ở cái giây phút chúng tôi ôm nhau không nói gì, mà đã hiểu như nói cùng nhau rất nhiều rồi. Bảo Bảo đưa tay gắp một miếng mực xào gần cháy đen bỏ vào miệng rồi vờ khen: ” Ngon hơn đó An An.” Tôi đưa mắt nhìn cậu ấy vẻ ngờ vực rồi chép miệng:

– Thôi, ra ngoài ăn đi.

– Gì? Tự nhiên ra ngoài ăn. Đồ ăn cả đống kìa. Lãng phí đi nha, tui không thương nữa giờ.

– Hư hết rồi còn đâu mà ăn.

– Vậy đi, đại ca ngồi đó đợi tý. Có đồ ăn liền.

Bảo Bảo đưa tay mở tủ lôi hai gói mì từ thời xa xưa nào đó tôi tàng trữ, cậu hí hoáy pha hai tô mỳ trứng nghi ngút khói đặt lên bàn rồi cười tươi đưa đôi đũa cho tôi. Bữa tối bị tôi phá tan tành, nhưng cuối cùng, chúng tôi lại được ngồi bên nhau ăn một món tưởng chừng quá đơn giản, mà thật ra, chỉ là gói mì nhỏ, mà được ngồi ăn cùng người mình yêu thương, nếu cho tôi đổi lấy để nếm sơn hào hải vị, của ngon vật lạ, tôi không bao giờ đồng ý. Vì ở đây có Bảo Bảo, có cực khổ hay khó khăn hơn, tôi cũng cam lòng. Nhìn Bảo ngồi hì hục ăn ngon lành, tôi thấy thương cậu ấy nhiều hơn, cậu ấy đã đi qua bao nhiêu cô gái khéo léo hơn tôi để nắm tay tôi, một người đến món trứng chiên cũng không thể làm ngon nổi, đã biết cậu ấy phải vượt qua nhiều thứ, chỉ để bên tôi.

– Bảo.

– Gì vậy An An?

– Cho ôm cái đi.

Tôi choàng ôm lấy cậu ấy, tự nhiên nước mắt rơi, có lẽ, đó là giọt nước mắt hạnh phúc nhất từng rơi, vì đã có một người xứng đáng nhận giọt nước mắt ấy từ một cô gái mạnh mẽ như tôi.

Nhưng yêu thương đến mấy, cũng phải đi qua, có tha thiết đến mấy, cũng phải buông tay…

Thảo luận cho bài: "Trọn đời trọn kiếp"