Tự Dưng

Tác giả:

Tự dưng hương rớt vào tay

nở từng con chữ dưới mày liếc ngang
em đi, bước rối ngàn trang
thơ kim, cổ sống tâm, nhan tuyệt vời

tự dưng tơ dính vào môi
buộc tôi vào giữa tiếng cười, thở ra
em đi đỏng đảnh qua nhà
trang giấy trắng mới mọc ra điệu vần

tự dưng gió vướng gót chân
chao nghiêng tà lụa bâng khuâng nét nhìn
ngón tay chợt trổ ra hình
em gieo từng bước xuân tình vào thơ

tự dưng mưa bão tình cờ
từ khi em ngó hững hờ sang tôi
tự dưng tóc chợt rối bời
tình mê man cũng rối lời nhớ nhung

tự dưng lạc giữa mịt mùng
thấy tôi, em vốn là chung một người
(tôi là em, em là tôi)
từ trong tiền kiếp có đời sống nhau

tự dưng em lẫn vào đâu
không có, chợt có nỗi đau thình lình
tự dưng tôi thấy chính mình
đẹp ra từ thuở thất tình đầu tiên

tự dưng tay viết quàng xiên
đọc đi đọc lại bỗng ghiền chính tôi
em là thơ, đã hẳn rồi
tôi là người thở vô đời sống thơ

Thảo luận cho bài: "Tự Dưng"