Tuổi Tắm Mưa

Tác giả:

Tặng L. nhớ chuyện tắm mưa năm 1941 – nay đã trở thành cố nhân


Đường vuông ngắn bao quanh nhà lồng chợ
Từ tuổi nô đùa bát ngát bao la
Em mười tuổi, anh mới mười ba
Ở truồng tắm mưa không hề ngờ ngợ

Mẹ bảo: “mười năm sau con cưới vợ”
Con mỉm cười chẳng chút thẹn thuồng
Anh ngoéo tay em, đua một quãng đường
Vừa chạy vừa hô: “Nước mưa mát quá!”

Đường bao quanh chợ Chầu Thành Rạch Giá
Sao dài vô cùng trong buổi tắm mưa

Cô bạn láng giềng trong tuổi nô đùa
Mới lên mười thích tắm mưa, te nước
Anh chạy sau, nhường cô em chạy trước
– Ai chạy thua làm dáng con ngựa trời
Anh giả đò thua nói thầm trong bụng
Để cô em hí hởn cưỡi lưng ngồi

“Con gái tắm mưa thật mau trổ mã
– Con gái nhà giàu ít đứa tắm mưa”
Lời mẹ em như lời ông Hương Quản
Thế đành thôi!… tan tác cuộc nô đùa

Đường đến trường, qua nhà cô bạn nhỏ
Đi ngoài cổng rào chẳng dám ngó vô
Tan học chiều, gặp nhau đành lánh mặt
Tan cuộc tắm mưa, lòng bỗng ngẩn ngơ

Bốn chục năm sau về thăm xứ sở
Đã nên người vẫn bỡ ngỡ làm sao
Trong lòng bỗng đổ mưa rào
Gặp em biết nói câu chào nào đây
Thưa bà!
Thưa chị!
Ô hay!
Chồng em có biết chuyện ngày tắm mưa

Gặp nhau ai cũng già nua
Dường như tóc bạc phất phơ sợi buồn
Hai lần lỡ kiếp chồng con
Về quê tìm lại dấu mòn tuổi thơ

Chia tay ở bến xe đò
Anh đừng nhắc chuyện tắm mưa, em buồn
Anh còn trôi nổi Sàigòn
Em xa xứ, giấu nỗi buồn tắm mưa
Đôi ta hết tuổi dại khờ
Hễ trời mưa, cứ vẫn vơ nỗi buồn

Mai em trở lại Sàigòn
Tiễn nhau, thôi nhắc nỗi buồn tắm mưa

Kiên Giang, Việt Nam
Rạch Giá 1970, trong một chuyến về quê 

 

Thảo luận cho bài: "Tuổi Tắm Mưa"