Tuyển Tập Thơ Đường Luật của Pham Doanh

Tác giả:


Tuyển Tập Thơ Ðường luật

Mười năm tử biệt

Gió hú chiều nay lộng đỉnh trời
Miền quan ải lạnh, lạnh hồn tôi
Chung quanh triền núi đầy mây phủ
Trước mặt dòng sông lặng lẽ trôi
Phong cảnh tạc thành tranh thủy mạc
Thiên nhiên hòa với mộng xa vời
Mới đây ngày ấy cùng vui bước
Mà đã mười năm tử biệt rồi .

Nơi vùng sa mạc của hồn hoang

Nơi vùng sa mạc của hồn hoang
Ốc đảo chìm trong bão cát vàng
Tăm tối niềm tin mờ ảo ảnh
Mù khơi ước vọng phủ điêu tàn
Ngựa hồng ngỡ biệt mùa chinh chiến
Tóc bạc hằng mong cõi địa đàng
Chứng tích trên mình chưa xóa nợ
Vết hằn năm tháng vẫn còn mang .

Sáng nay thấy trong gương

Sáng nay thức dậy thấy trong gương
Khuôn mặt hằn lên những chán chường
Hăm mâ’y năm rồi sầu viễn xứ
Bốn mươi tuổi lẻ hận ly hương
Công danh chưa trọn dài đơn bóng
Sự nghiệp không xong lỡ nửa đường
Có phải vết nhăn vì bão nỗi
Hay vì năm tháng xế tà dương .

Nghiệm

Ngôi chùa ma’i đỏ ngự trên đồi
Nhìn xuống dòng sông nước chảy xuôi
Bến vắng thuyền neo, neo đợi khách
Sông sâu sóng vỗ, vỗ ru đời
Thiền nhân tọa thị tri tiền hậu
Cư sĩ trầm ngâm nghiệm khứ hồi
Chuông đổ mang mang chiều nhạt nắng
Cho người quên bớt phận đơn côi .

Trầm Mặc

Người ngồi như tượng đá trầm ngâm
Nghe cuộc đời qua những bước thầm
Đối mặt vùng hố sầu tưởng niệm
Quay lưng chinh chiến cuộc vùi thân
Chinh phu tiếng gọi hời sương lạnh
Tử sĩ lời than vọng gió tàn
Ddã biết bao năm chưa thoát kiếp
Ai về xin chút khói hương tan.

Ta có còn chi để ngậm ngùi

Trước ngõ tường hoa đã héo rồi
Trông chờ chi nữa, tỉnh đi thôi
Một người lặng lẽ bên sông nước
Một kẻ phiêu du phía cuối trời
Áo mỏng suốt đời như phận mỏng
Chiều trôi lãng bãng tựa đời trôi
Hắt hiu ngọn nến tàn ảo mộng
Ta có còn chi để ngậm ngùi .

Đừng trách rằng em chẳng vẹn thề

Có một người đi mãi chẳng về
Để người ngóng đợi tại miền quê
Thêm mùa lúa nữa thêm cơn mộng
Trọn mảnh trăng này trọn giấc mê
Người vắng đã mười thu lặng lẽ
Em chờ thêm tám tháng lê thê
Hôm nay xác pháo tan, tim vỡ
Đừng trách rằng em chẳng vẹn thề .

Đàn én

Ddàn én bay về trên phố xưa
Ngẩn ngơ nghe tiếng gọi như thừa
Bao người quen thuộc giờ đâu nhỉ
Khung cảnh thân thương phải đó chưa ?
Hoa phượng bay thầm theo ngọn gió
Ngôi trường đứng lặng dưới cơn mưa
Đàn chim xao xác trong trời xám
Dừng cánh chiều nay dưới mái chùa .

Kết đời du mục

Người đến từ tâm bão cát vàng
Rời miền sa mạc rộng mênh mang
Cát tung cuồng loạn chùn chân mỏi
Bão thốc điêu tàn lạc bước hoang
Bỏ lại đằng sau đời mục tử
Quên rồi quá khứ kiếp lang thang
Đỉnh cao quan ải cầu an định
Tâm trí vọng chung ngọn gió ngàn.

Ru con

Ru con mẹ hát điệu ầu ơ
Con ngủ trong tay thật dại khờ
Bài hát đồng dao ru trẻ nhỏ
Lời ca Quan Họ gợi lòng mơ
Cha đi chinh chiến dầm sương gió
Mẹ trải nhọc nhằn giữ mối tơ
Mai ngày tan giặc hồi chân ngựa
Là lúc nhà ta rộn tiếng thơ .

Thứ bảy trời mưa

Thứ bảy mưa giăng khắp phố phường
Mưa rơi nặng hạt, hạt mưa tuôn
Dãy nhà ngói đỏ mờ hơi nước
Cửa sổ khung vàng đục khói sương
Xào xạc hàng cây vờn trước ngõ
Phập phồng bong bóng vỡ trên đường
Bâng khuâng ngắm cảnh trời mưa lũ
Nghĩ đến về em lại thấy thương.

Là lúc đòi xong món nợ đời

Có thể là tôi bỏ cuộc rồi
Tâm tình thương nhớ nguội trong tôi
Dẫu hư từ lắm càng như thế
Dù ngụy ngôn nhiều cũng vậy thôi
Canh rượu tàn, che niềm bất lực
Cuộc tình hư, dâ’u nỗi đơn côi
Bao giờ đứng dậy thêm lần nữa
Là lúc đòi xong món nợ đời .

Khấp

Ánh nến la đà quyện khói hương
Che mờ nhân ảnh của người thương
Bờ môi tươi thắm giờ nhạt sắc
Mái tóc đen tuyền đã hưởng dương
Bô’ mẹ đau lòng buồn số phận
Bạn bè thương xót tiếc con đường
Ý trời nhiều lúc không thông được
Mới khiến sinh ra nỗi đoạn trường.

Vết hằn trên tay

Trên tay đầy những vết nhăn hằn
Trong cuộc đời trôi nổi tháng năm
Vất vưởng lang thang đường mỏi gối
Phong sương cát bụi quán dừng chân
Khi nắng khi mưa đời lẻ bạn
Những chiều những tối phận vô thân
Chiếc áo bạc vai giầy bạt gót
Dù mai lạc lối, có ai cần.

Qua cổng nhà em

Em vẫn là em tự thuở nào
Vẫn hay kiêu ngaọ, vẫn làm cao
Nên tình dang dở, buồn quay quắt
Và chuyện không thành, hận biết bao
Đánh mất những ngày xây mộng ước
Chôn vùi giây phút ngắm trăng sao
Ddường khuya phố vắng hồi chuông vọng
(Qua cổng nhà em) chẳng muốn vào.

Nguyệt lạc vô tâm

Nguyệt lạc vô tâm, lạc chốn nào ?
Nhường khung trời lại triệu vì sao
Thẹn thùng Nguyệt Nữ vào mây trắng
Bỡ ngỡ Hằng Nga xuống viện đào
Tiếp gió thênh thang nguồn cảm hứng
Cùng mây thong thả thú tiêu dao
Tàn đêm sắp sửa ngày lại đến
Phong Nguyệt còn đây, tối lại vào .

Hoa xuân

Nàng tiên dạo gót tại vườn hoa
Nắng ấm trời xanh cỏ mượt mà
Thược Dược, Phù Dung sao diễm tuyệt
Phong Lan, Bạch Quế thật kiêu sa
Hương thơm ngào ngạt mời ong lại
Đài sắc long lanh dẫn bướm qua
Xuân đã đến rồi chim chóc gọi
Khung trời lồng lộng gió ngàn xa .

Vô đề

Thị trấn không người vắng lặng sao
Bước chân khua mãi phố khuya nào
Cuộc cờ xe đổ tha nhân bại
Hài kịch màn buông khán giả chào
Lữ quán lập lòe qua cánh cửa
Con đường khấp khểnh dưới vòm sao
Nam quan mờ mịt trời trời thăm thẳm
Gió hú hàng thông đỉnh núi cao .

Lạc chốn quan hà

Lạc chốn quan hà dạ tái tê
Lang thang chưa biết lúc nao về
Bao ngày lữ thứ mòn chân bước
Mấy buổi phiêu bồng bạc gối kê
Nào biết nơi đâu là cố quận
Dù tin người đó giữ câu thề
Giọt sương trắng đọng cành trúc bạc
Thấy đời chưa hết nghiệp đam mê.

Biến tất cùng

Ngỡ rằng thiên hạ của đồng chung
Lỡ vận hầu mong biến tất cùng
Thua họ, thua vài câu lớn miệng
Hơn nhau, hơn một tiếng anh hùng
Ta về câu cá trong hồ lặng
Người đến nhặt khoai tại hố trùng
Thế thái chẳng gì là chắc cả
Mình ta giữ vững dạ ung dung .

Hồ thông

Chiều xuống trên dòng Nhật Lệ giang
Phù du như ảo ảnh vô vàn
Dặt dìu tiếng saó trung canh tử
Ẩn hiện thuyền nan lão ngư nhân
Gió thổi dạt dào lau sậy trắng
Sóng đưa nhô nhấp lá hoa vàng
Trần gian vì lắm điều điêu trá
Người để lòng đen bởi túi tham .

Trống quân

Tình bằng có cái trống quân xinh
Nàng đánh đồng dao điệu trữ tình
Tà áo tứ thân sao quá đẹp
Thắt lưng một yếm thật là xinh
Ngàn năm văn hóa dồn trong tiếng
Tất cả truyền thông gửi đến mình
Nhịp bước dịu dàng hài gót nhỏ
Lời vang ca ngợi thuở thanh bình.

Ngủ đò sông Hương

Bồng bềnh trên sóng nước Hương Giang
Một chiếc thuyền con phủ kín màn
Ly rượu nho hồng bên má thắm
Lời dân ca nhẹ dưới trăng vàng
Người tình bến nước khơi mơ ảo
Sương khói lòng sông thoát thế gian
Kỹ nữ cười tươi tràn chén ngọc
Đêm nay thiếp ở cạnh bên chàng.

Em mơ ước gì

Giọt nắng nào trong mãi trong em
Đọng trên môi mắt ngọt thơm mềm
Hàng cây phượng vĩ chào hoa đỏ
Ngọn gió Hương Giang lộng tóc đen
Gót nhỏ chưa từng quen đất bụi
Tóc thơm quen mãi dựa vai êm
Em mơ ước đến ngày nao đó
Cùng với tình lang dệt thắm duyên.

Ddêm vắng

Tiếng kẻng gọi hời quá nửa đêm
Ánh trăng bàng bạc chiếu qua thềm
Băn khoăn sáu khắc tâm không tịnh
Trằn trọc năm canh giấc chẳng êm
Chim cú bu hu dăm nhịp lạc
Thạch sùng tắc lưỡi mấy hôm liền
Uống viên thuốc ngủ cho xong chuyện
Dẫu đấy không là loại thuốc tiên .

Chủ nhật hắt hiu

Vắng vẻ làm sao chủ nhật này
Ngoài kia trời cũng phủ đầy mây
Con đường hiu hắt mờ sương phủ
Dãy phố buồn tênh nhạt bóng cây
Ngày lại ngày qua còn mãi nhớ
Đông tàn đông tới vẫn chưa khuây
Ai vui chủ nhật nào đâu biết
Có một người đơn lẻ nơi đây .

Tiếng nấc trong đêm

Tiếng nấc trong đêm luống nghẹn ngào
Của người con gái phận lao đao
Bức tường trắng nhạt đùm phận mỏng
Chiếc áo nâu sồng độ khổ lao
Thưở ấy còn bao nhiêu giấc mộng
Bây giờ hết tất cả chiêm bao
Có ai về Huế cho cô nhắn
Rằng chẳng còn chi những mộng đào .

Chủ Nhật buồn

Chủ nhật nào tôi cũng biết sầu
Vì trong lòng đã mất còn đâu
Bao nhiêu hoa mộng ngày son trẻ
Tất cả niềm tin thưở bắt đầu
Người bỏ tôi đi xây mộng đẹp
Tôi mong người tránh được mưa ngâu
Ddể yên thân phận tôi khờ dại
Thì cứ bằng như lỡ nhịp cầu .

Để nắng đìu hiu

Dù biết rằng tôi mãi đợi chờ
Vì sao người ấy vẫn làm ngơ
Cho mây nức nở tan thành lệ
Để nắng đìu hiu nhạt giấc mơ
Không trách người ta còn lạnh nhạt
Chỉ buồn số phận đã ơ hờ
Từ khi ngoẳnh mặt tình như đã
Làm chết hồn tôi lẫn cõi thơ .

Vẫn khó quên người

Đã biết rằng em bỏ cuộc chơi
Thế sao tôi vẫn khó quên người
Phố vắng quen bàn chân lẻ bạn
Đường xưa lạc gót nhỏ chung đôi
Bờ vai tôi ướt trong mưa bụi
Vạt áo em mờ dưới nắng vôi
Xa vắng đời nhau, tôi lạc lối
Biết ra thì đã muộn lâu rồi .

Bên chùa Thiên Mụ

Bên chùa Thiên Mụ vọng hồi chuông
Văng vẳng đêm thanh nhịp khánh buồn
Có phải đưa người qua bến khổ
Hình như độ chúng đến Diêm Vương
Sông Hương lặng lẽ muôn đời chảy
Thành Nội điêu tàn dấu vết vương
Chợt thấy ai mong về xứ Huế
Nghe lòng rung động với niềm thương.

Uống mãi rồi thân xác rã rời

Tôi oán hận người hay oán tôi
Gối chăn lạnh lẽo quá lâu rồi
Bầu rượu ngổn ngang nào nhơ’ lại
Chai bia lăn lo’c để quên thôi
Như thể chán chường ngang ngấn cổ
Sao dường cay đắng đọng trên môi
Cạn ly lại rót đầy ly nữa
Uống mãi rồi thân xác rã rờị

Tù nhân

Ánh nắng tường vôi đã nhạt dần
Một ngày trả nợ phận chung thân
Bên ngoài song sắt đời loang lổ
Ở giữa tù lao kiếp ngại ngần
Một phút điên cuồng vùi tuổi mộng
Mười năm ân hận mất thanh tân
Ddó đây có tiếng cười văng vẳng
Muốn gọi hồn ta đến mộ phần.

Có những chuyến tàu

Có những chuyến tàu dọc Bắc Nam
Vượt bao thành phố, xóm, thôn, làng
Tiếng còi buồn rượi màn đêm vắng
Làn khói tiêu điều cánh ruộng hoang
Xọc xạch trên từng ghềnh sõi đá
Lắc lư theo nhịp sắt hoen vàng
Trong toa người khách nhìn qua cửa
Chỉ thấy cuộc đời đã dở dang.

Hư vọng, vũng tối, bóng dầy

Trong vùng tăm tối cõi mù khơi
Đã tắt từ lâu ánh mặt trời
Đối diện bản thân cầu thể hoại
Giã từ nhân thế bạc lòng vôi
Rong rêu phủ kín tình hư ảnh
Dĩ vãng mờ phai mộng loạn lời
Không cần nhắm mắt trong đêm tối
Vẫn thấy hồn hoang quấy nhiễu đời .

Có những cuộc cờ

Có những cuộc cờ thật khó khăn
Như đời đối diện cuộc thăng trầm
Con cờ tính dở đời tha hoại
Thế nước đi sai phận lỡ lầm
Sĩ tướng chỉ là danh hư ảo
Ngựa xe cũng gọi vật ngoài thân
Có thua hay thắng đều coi nhẹ
Biết đủ thì xin nhận số phần.

Ru con đêm vắng

Võng buồn kẽo kẹt điệu thê lương
Tiếng hát ru con nỗi đoạn trường
Cha trải phong ba miền gió cát
Mẹ ôm hoài vọng chốn thùy dương
Điêu tàn xơ xác hàng cây gạo
Hoang vắng đìu hiu một mảnh vườn
Đừng khóc nữa, con ơi hãy nín
Mẹ cho này, tất cả tình thương.

Đến khi hiểu được đời hư ảo

Bản ngã sa lầy tận hố sâu
Tháng năm hun hút những cơn sầu
Xác thân bỏ lại vùng không tưởng
Tâm thức chờ mong cõi nhiệm mầu
Cồn cát im lìm nghe sóng biển
Chim bằng mỏi mệt nghỉ nơi đâủ
Đến khi hiểu được đời hư ảo
Là trắng bàn tay, nửa mái đầu .

Ddêm

Màn đêm cô đọng lại trong vườn
Thoáng nhẹ mùi thơm dạ lý hương
Trăng chiếu mơ huyền lung ánh nước
Sương sa ảo diệu phủ chân tường
Người đi để lại hồn hoang vắng
Tôi đợi cho đầy nỗi tiếc thương
Đếm mãi chưa qua ngày tháng nặng
Mong sao chóng hết những đêm trường.

Ngẫu

Nhìn cánh diều xinh vút tận trời
Tự nhiên chợt thấy dạ chơi vơi
Ngày xưa niên thiếu mơ hồ hải
Lúc trước tuổi xanh mộng đổi đời
Nhìn lại bản thân không tiến bộ
Nghiệm xem thế sự cứ thay ngôi
Thôi về vui thú điền viên sớm
Nước chảy về đâu chẳng đợi người .

Dù rất độ từ tâm

Từ tâm, dù rất độ từ tâm
Nhắc đến chuyện xưa vẫn xót thầm
Những tưởng đã qua miền gió cát
Ddâu ngờ mãi nợ mối tình thâm
Người đi ngờ vực hồn khô cạn
Tình chết ơi hời dạ phiến băng
Giọt nến lăn tròn theo mắt lệ
Bao giờ đời thấy lại mùa xuân.

Ru con

À ơi trong tiếng hát ru hời
Tỉnh mịch trưa hè suối tóc lơi
Nhịp võng ru con hồn lặng sóng
Lời thơ nhắc mẹ thuở yêu người
Bụi tre bụi chuối vươn mầm ngọn
Chim sẻ chim quyên kiếm miếng mồi
Quạt giấy mơn man làn gió nhẹ
Nhìn con say ngủ nét môi cười .

Mưa rơi quán nhỏ

Mưa rơi rơi nhẹ xuống lưng đồi
Gió bấc lạnh lùng tím cả môi
Trước mặt trùng dương bao quát quá
Trên đèo suơng khói phủ che rồi
Đã qua bao ngã chừng vô tận
Có chậm đôi ngày cũng thế thôi
Dừng bước chiều nay nơi quán trọ
Rượu cay quên hết phận con người .

Thoát

Người về mong điệu hát đồng dao
Chiến tích còn mang nhuộm chiến bào
Gió Bắc vi vu lồng tiếng ngạo
Trời Nam khuất ngất chẳng vì sao
Đây miền quan ải tràn tâm cạn
Đâu chốn trường giang chiếm mộng đào
Cởi giáp, tháo yên cương, thả ngựa
Tan vào mây núi giữa vùng cao .

Thoát (Bài họa)

Gió bấc lạnh lùng tựa mũi dao
Cắt lên da mặt, thấm đơn bào
Màn sương trắng đục che đường cỏ
Triền núi đen tuyền chắn ánh sao
Đồng vắng vài căn chòi vách đất
Rừng khô không một thoáng hương đào
Mơ hồ như thoảng nghe trong gió
Tiếng sáo nhà ai chợt vút cao .

Chi’ Nam Nhi

Nhập thế đi người, nhập thế đi
Trau giồi kinh sử để làm chi
Dương cung cho đáng dòng hào kiệt
Múa kiếm mà đe lũ bất nghì
Bốn bể là nhà thân tráng sĩ
Giang hồ làm bạn chí nam nhi
Mang thân đáp lại lời sông núi
Tiếng gọi hồn thiêng của quốc kỳ.

Làm trai
(Chi’ Nam Nhi II)

Này thôi, bỏ lại chốn kinh kỳ
Một gói hành trang cất bước đi
Chân cứng đã quen miền cát bụi
Lòng yên không gợn chút sầu bi
Con đường sỏi đá nào ngăn được
Ddời sống phù du có ngại gì
Hồ thỉ, cỏ bồng, mây viễn xứ
Giang hồ thỏa ước vọng nam nhi .

Theo những lối mòn

Chân bước lần theo những lối mòn
Miền buôn bản Thượng dãy Hoành Sơn
Ban đêm ngọn gió hời hiu hắt
Buổi sáng ngàn chim hót víu von
Cỏ dại ven đường như tiễn bước
Sương mờ khe suối ngỡ cầm chân
Rượu cần tuởng nhẹ mà say lắm
Lại một lần nghiêng ngửa núi rừng.

Biển hoàng hôn

Mênh mông, trời biển thật mênh mông
Sóng vỗ bờ ru điệu nhạc buồn
Xa cách bao giờ mong thấy lại
Chia tay từ độ gói sầu đông
Hoàng hôn lẻ bạn buồn day dứt
Cồn cát đìu hiu đứng lặng câm
Khói thuốc tan dần theo ảo mộng
Còn chăng tiếng sóng dội trong hồn.

Nỗi Lòng Kỹ Nữ

Một ánh đèn khuya phía mái lầu
Hắt hiu mờ nhạt chốn thanh lâu
Khách chơi đã trở về trăm xứ
Son phấn giờ phai nhạt mấy màu
Lúc trẻ miệt mài cung trụy lạc
Về già vất vưởng góc thương đau
Biết em có được như Kiều ấy
Nghiệp đổi bình tâm chiếc áo nâu ?

Ddáp lời kỹ nữ

Em bán đời em dưới mái lầu
Ta người lữ khách biết về đâu
Rượu cay mãi uống, quên buồn hận
Son phấn còn thoa, dấu khổ đau
Từ xứ xa xôi vừa dừng chút
Xuôi miền hoang vắng vội về mau
Còn đêm nay nữa thôi em ạ
Cùng ta chén cạn, chén vơi sầu .

Vết tử thương

Người tráng sĩ kia ngã xuống rồi
Vết thương trên ngực máu còn tươi
Thù nhà trả hết tròn câu hứa
Nợ nước đền xong cả cuộc đời
Nhìn lá quốc kỳ bay phất phới
Biết quân kháng chiến thắng nơi nơi
Một hơi thở cuối trong lồng ngực
Mắt nhắm, lòng yên, nhẹ nét cười .

Sông khuya

Một chiếc thuyền nan giữa cỏ lau
Trên dòng sông nhỏ dưới chân cầu
Lục bình thong thả theo con nước
Ông lái trầm tư quấn miếng trầu
Mặt nước ánh trăng mờ ảo gọi
Bờ đê cành trúc phất phơ chào
Ddêm thanh vắng lặng côn trùng dạo
Rả rích canh khuya khúc nhạc sầu .

Quán Khuya

Thành phố về đêm đã nhạt đèn
Người còn nán lại quán buồn tênh
Chai bia rót cạn, nằm ngang ngửa
Bao thuốc không còn, đứng váo vênh
Phố xá hai bên đang đóng cửa
Xích lô vài chiếc vẫn chờ canh
Gọi cô con gái thu tiền nước
Lại một lần say quá nửa đêm .

Vườn khuya

Mùi hương dạ lý tỏa thơm nồng
Đã đến thu rồi bé biết không ?
Lối cỏ giăng giăng làn sương mỏng
Hàng cây lấp lánh ánh trăng trong
Dạ lý nào thơm bằng mái tóc
Hồng hoa không sánh được môi hồng
Nắm bàn tay nhỏ không cần nói
Vẫn biết mình chung một nhịp lòng .

Phòng khuya

Ánh nến lập lòe chỉ đủ soi
Bóng người trên vách dáng đơn côi
Giọng hàng bán dạo hời xa vắng
Tiếng lưỡi thạch sùng chắt lẻ loi
Suy nghĩ điều chi mà thức trắng ?
Tiếc thương tình cũ để quên đời
Giáo đường vang vọng hồi chuông lạc
Nằm xuống cầu mong ngủ được thôi .

Chè Khuya

Một gánh chè chưa bán được vơi
Đường khuya vắng vẻ tiế ng rao hời
Hai đầu trỉu nặng còn lưng gánh
Một bước ưu phiền chẳng được ngơi
Ngồi xuống bên hè cho bớt mệt
Nghĩ về phía trước lại không vui
Ngày mai biết lấy chi đong gạo
Biết lấy tiền đâu trả nợ người .

Đồng Khuya

Cánh đồng vắng vẻ tựa tha ma
Bàng bạc vầng trăng ánh trắng ngà
Bụi trúc in trời, tranh thủy mạc
Hàng lau theo gió, nỗi trầm kha
Đôi cò lửng thửng tìm bông lúa
Bầy quạ xôn xao lượn mái nhà
Lữ khách lỡ đường không quán trọ
Một mình tiếp tục bước đường xa .

Bến Khuya

Lữ khách dừng chân trên bến sông
Bâng khuâng nhìn chiếc lá xuôi dòng
Không gian lặng gió, lòng yên gió
Tâm khảm huyền không, bến tịnh không
Chốn cũ còn đây cùng sóng nước
Người xưa đâu tá để chờ mong
Dường như có tiếng hời đâu đó
Tiếng của thời gian, tiếng của lòng ?

Biển Khuya

Sóng vỗ êm êm điệu nhịp nhàng
Ban đêm lòng biển thật mênh mang
Gió nồm nhẹ chuyển mùi tôm cá
Cát trắng mờ in dấu dã tràng
Lấp lánh ánh đèn trời hải cảng
Tắt liền vệt sáng chổi sao băng
Ngón tay vẽ những đường trên cát
Bất giác mà biên họa chữ nhàn .

Mộ Khuya

Thắp nén trầm hương miệng khấn thầm
Mong hồn lưu lạc được yên thân
Bao nhiêu đời mãi còn lây lất
Đã mấy kiếp rồi chửa được luân
Bát cháo nắm xôi mời quỷ quái
Tách trà tiền giấy lộ quan quân
Câu kinh tịnh vọng hồn siêu thoát
Chén rượu đưa nhau, tưới mộ phần .

Sông thu

Mặt nước trường giang khói tỏa mờ
Sóng đùa lấp lánh ánh trăng mơ
Gió ru hàng liễu vờn trên bến
Thuyền cắm sào tre đợi phía bờ
Rong tảo bập bềnh theo mực nước
Côn trùng rả rích dạo cung tơ
Chuông chùa trầm tịch hồi xa vắng
Khung cảnh êm đềm tựa cõi thơ .

Tình cờ tìm thấy lại hình em

Tình cờ tìm thấy lại hình em
Màu đã phôi pha, giấy đã mềm
Vẫn đó nét cười ôi ảo mộng
Còn đây ánh mắt thật thần tiên
Ngày đó chúng mình chung nhịp bước
Bây giờ mỗi đứa một nhân duyên
Hai mươi năm lẻ rồi em nhỉ
Vẫn nhớ hay là vẫn cố quên?

 

Thảo luận cho bài: "Tuyển Tập Thơ Đường Luật của Pham Doanh"