Vác balo lên vai và đi

Tác giả:

Đã đến lúc em nên dừng lại những chuyến đi để về làm vợ anh rồi đấy. Xin em đừng rời bỏ anh. Xin em đấy – Hạ của anh….

***

Cầu sông Hàn – 1:30 sáng – đang từ từ xoay.

Tôi đưa đôi mắt buồn nhìn về phía chiếc cầu dần đang xoay 90 độ, hai tay áp sát vào ly cafe giấy ấm nóng, mân mê, xoay xoay một cách ngớ ngẩn. Thỉnh thoảng, tôi ngẩn đầu nhìn những vì sao trên bầu trời tăm tối, u tịt, giống tâm trạng của tôi lúc này. Đà Nẵng mùa này đang vào đông, ít người đến và sông Hàn lác đác những cặp nhân tình đến đây để bảo rằng:” Dù thế giới đổi thay, em vẫn yêu anh! “- đó là ý nghĩa về cầu xoay sông Hàn do tôi nghĩ ra. Thoảng cười một mình khi nghĩ về điều đó. Và Lâm đã thấy.

– Lâu rồi anh mới thấy em cười đấy? Nghĩ gì à?

Tôi quay sang nhìn Lâm nhưng không đáp gì cả. Dường như nhận ra điều tôi cần nhất vào lúc này chính là sự im lặng, Lâm không hỏi thêm điều gì nữa, để mặc tôi trôi dạt trong những cảm xúc khó gọi thành tên.

vac-balo-len-va-di

2:00 sáng

Cầu sông Hàn vẫn cuốn ánh mắt tôi mãi không rời. Cái lạnh, cái rét của mùa đông như đang ôm gọn tôi vào lòng. Bàn tay tê cứng và hai hàm răng cứ đánh lành cạch vào nhau…nhưng tôi vẫn cố kìm nén. Tôi quay sang nhìn Lâm, cậu ngồi cách tôi những hai mét và dõi ánh mắt vào những đoàn tàu vượt cầu qua sông. Tôi không thể nói với cậu ấy tôi đang lạnh. Đơn giản Lâm không thể lấy áo, khoát lên người tôi bởi vốn dĩ cậu ấy cũng chỉ có mỗi chiếc áo sơmi mong manh. Hơn thế nữa, Lâm không thể ôm tôi vào lòng vì Lâm sẽ không làm như thế. Chẳng ai ôm một người mà mình không hề có tình cảm đặc biệt cả. Và tôi cũng thế.

2:40 sáng

– Chúng ta về thôi…- Lâm ngập ngừng tiến lại gần.

– Không!

– Nếu còn tiếp tục như thế em sẽ lạnh mà chết mất thôi.

– Anh có về thì về đi, em không về.-Tôi ngang ngạnh cãi lại lời anh, dù giọng nói đầy yếu ớt.

– Em lạnh lắm phải không? Tôi lắc đầu, đôi mắt vẫn hướng về phía trước. Dường như bất lực trước một đứa con gái cứng đầu và lì lợm như tôi, Lâm chỉ biết thở dài.

– Chỉ cần cho em mượn bờ vai để tựa đầu là được. Lâm mỉm cười, còn tôi nghiêng đầu để tựa vào, nhưng cũng chỉ là một cái chạm nhẹ. Tôi vẫn giữ một khoảng cách gì đấy giữa đầu tôi và vai cậu ấy, một khoảng cách của một người bạn, một người em gái.

Gần 4 giờ, cầu xoay lại đúng vị trí của mình và dừng hẳn chuyển động.

***

1. MÙA HÈ TUỔI 20

Tôi sinh ra vào một ngày đầu tháng mười 12, dưới chòm sao Nhân Mã luôn tinh nghịch, dư thừa năng lượng và thích nhất là khám phá. Những chuyến đi luôn đem đến cho tôi một sự thích thú đến kì lạ. Chính vì những điều đó mà ngay khi còn bé, tôi đã viết chi chít những nơi mình muốn đến, những việc mình thích làm trong tương lai vào một quyển sổ nhỏ và gọi nó là ” Hành Trình Xuyên Việt”.

“18 tuổi …”

“19 tuổi …”

“20 tuổi …”

Cứ như thế, mỗi khi mùa hạ hay hất với những cơn mưa bất chợt trên phố. Mấy kì thi cuối kì vừa hoàn thành xong, tôi đã lục tục chuẩn bị vác balô lên vai và đi theo sự chỉ dẫn trong quyển sổ ” Xuyên Việt” của mình. Thoắt cái, đã có hai dấu stick đỏ chói xác nhận nhiệm vụ tuổi 18 và 19 hoàn thành xong. Và năm nay, nhiệm vụ tuổi 20 đang chấp chới vẫy gọi tôi từng ngày -” Tuổi 20 chu du khắp Đà Lạt. “

Thảo luận cho bài: "Vác balo lên vai và đi"