Vai diễn nào cho em?

Tác giả:

– Em cho anh xin số điện thoại được không?

– Anh là ai?

– Là một người bạn trên face, theo dõi em từ lâu nay mới làm quen.

– Vậy sao không làm quen từ sớm?

– Từ từ, để tìm hiểu đã.

***

Khuya, trong căn phòng trọ nghèo nàn, cô đang ngồi ăn nốt ổ bánh mì thịt mua từ lúc 6 giờ chiều. Hôm nay đoàn phim quay cảnh đêm, lại là cảnh mưa nên phải quay đi quay lại mấy lần. Cô là chủ nhiệm nên chạy tới chạy lui la hét om sòm, hậu quả là giờ này cô đã mỏi mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống, lăn ra ngủ một giấc, sáng mai lại phải đi quay tiếp.

Ăn xong ổ bánh mì, cô nằm phịch xuống chiếc nệm cũ có mùi ẩm mốc vì cả tháng không đem phơi nắng cũng chẳng kịp thay ga, với tay lấy điện thoại để nhắn tin trong vô vọng “Anh đang làm gì thế? Anh đang ở đâu?”.

10 phút trôi qua, chiếc điện thoại vẫn im lìm, cô thiếp đi trong giấc ngủ với y nguyên bộ đồ mặc từ lúc sáng.

vai-dien-nao-cho-em

***

Hai năm trước, cô quen Vũ trong một lần đi quay phim tốt nghiệp, Vũ làm quay phim còn cô là diễn viên. Cô có nhan sắc thua kém bạn bè, nhưng điều đó không làm cô tự ti mặc cảm, mà ngược lại cô biết biến cái nhan sắc xấu xí của mình thành một điểm lạ để bù đắp cho những phần khiếm khuyết. Cô hoạt bát, vui vẻ, nói năng hài hước khiến mọi người thấy vui mỗi khi gặp cô. Dần dần họ quen với cái xấu lạ của cô và không ai còn thấy cô xấu nữa, Vũ cũng vậy.

Vũ và cô đã có những tháng ngày thật đẹp, ngày nào đi quay phim Vũ cũng đều mang cho cô hộp sữa tươi. Còn cô luôn tranh thủ lúc rảnh là tìm quán nước mua cho Vũ ly cà phê đá uống cho tỉnh ngủ.

Cô nhận được hợp đồng phim mới, nhưng trong danh sách ekip quay phim không có Vũ, người ta không thích anh vì hay cãi tay đôi với đạo diễn về việc chọn góc quay, có thể Vũ tài lại cá tính, làm nghệ thuật thì mỗi người một góc nhìn, nhưng trong đoàn phim, đạo diễn là vua nên Vũ hay bị từ chối…

Hôm ấy đi quay ở Vũng Tàu cô bị ngất xỉu, mọi người hốt hoảng đưa cô vào bệnh viện. Khi tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo. Bệnh viện chuyển cô về Sài Gòn lúc nào cô không hay, vậy có nghĩa cô bị hôn mê khá lâu. Bác sĩ đưa cho cô kết quả xét nghiệm, kết quả siêu âm cô bị ung thư gan giai đoạn hai cần chữa trị gấp nếu không muốn di căn.

Cầm điện thoại trên tay, cô định nhắn tin cho Vũ, tin nhắn được soạn xong nhưng cô lại ngập ngừng chưa muốn gửi. Cô lừng khừng suy nghĩ thầm: “Mình nằm đây gần một ngày rồi sao anh không ghé thăm?”. Cô xóa đi những dòng chữ và bấm nút gọi, số máy không liên lạc được. Cô nhìn xem mình có lộn số không, cô lại bấm máy gọi đi, vẫn không có tín hiệu, chắc là Vũ bận.

Và cô đã giận, cái dỗi hờn của một người con gái đang yêu.

Vài hôm sau Vũ gọi, nhưng cô không nghe máy, cô quyết định một mình chữa bệnh, cô hiểu cơ hội sống của cô chỉ được năm mươi phần trăm, cô tháo sim và chuyển nhà trọ, cắt đứt mọi liên lạc với Vũ.

Những ngày tháng chữa trị bí mật tại bệnh viện là những ngày cô sống không phải là một con người, cô gần như là một con ma vất vưởng, tóc cô rụng dần, da bắt đầu vàng đi, cơ thể gầy rộc xanh xao. Những lần xạ trị khiến cô ói mửa liên tục, cô lê lết trên sàn gạch, rồi nghĩ giá như lúc đó cô chết đi thì có lẽ còn hay hơn, nhưng hình ảnh của mối tình đầu của cô đẹp quá, có lẽ vì Vũ không biết cô bệnh nên không đến thăm, chứ Vũ không hề bỏ rơi cô, anh vẫn gọi cô đó thôi. Nghĩ thế nên cô cố gắng, vì mình và cũng vì người.

Thảo luận cho bài: "Vai diễn nào cho em?"