Vị yêu

Tác giả:

Có những người dù ngày ngày gặp mặt nhưng ta không muốn nhớ. Có những người chỉ chạm mặt dù chỉ một khoảng khắc muốn quên cũng chẳng được.

***

Sài Gòn vào mùa mưa thời tiết ẩm ương đến lạ kỳ. Mới sáng sớm mà trời đổ cơn mưa như trút nước. Nhìn dòng người nối đuôi nhau, chen qua những con đường trong những chiếc áo mưa sặc sỡ mà anh không khỏi lắc đầu chán nản. Cũng may công ty anh gần nhà, dù trời mưa hay nắng, chỉ cần ra khỏi nhà xòe ô ra là thong thả tản bộ. Anh bước vội cho qua những vũng nước lầy lội. Anh thở dài, tự cảm thấy may mắn vì nhà mình không nằm ở những nơi mà cứ trời mưa thả vịt ra là chúng bơi tung tăng như trẩy hội.

Như một thói quen, khi ngang qua cửa hàng bán báo và tạp chí gần nhà, anh lại ghé vào chọn cho mình một tờ báo. Thu vào tầm mắt là ảnh bìa của một tạp chí nổi tiếng, số ra mỗi tháng một lần là gương mặt vô cùng thân quen. Anh cầm tờ báo lên, mỉm cười: “Đã lâu không gặp”.

vi-yeu

Như ngày đầu tiên em đến

Sân trường ngày nhập học không khí rộn ràng, đâu đâu cũng là những gương mặt ngơ ngác của các bạn tân sinh viên. Mặc dù, Đoàn trường và Hội sinh viên trường đã cố gắng bố trí cũng như phân bổ lực lượng tình nguyện viên hỗ trợ các tân sinh viên làm thủ tục nhập học nhưng vẫn không tránh khỏi cảnh phòng thu học phí thì ngập người đứng chờ, hành lang thì người tới người lui rối tung cả lên.

Trường đại học của anh được xếp vào một trong những trường có khuôn viên đẹp nhất khu vực Đông Nam Á. Phía trước hội trường lớn là bãi cỏ xanh mượt mà. Bên hông là những hàng cây, những dãy ghế đá nối tiếp nhau. Những dãy nhà được thiết kế trên những khu đất nhô lên và trũng xuống để tạo những luồng gió lưu thông. Đó là lí do vì sao mà những ngày đầu tiên vào trường, sinh viên thường rất hay đi lạc đường, cảm giác như mình đi vào một mê cung không có lối ra, đi qua đi lại một hồi cũng thấy mình quay về chốn cũ.

– Anh gì ơi, giúp em điền thông tin trên tờ phiếu này với.

Anh ngước lên, trước mặt là một cô bé dáng thanh cao, mái tóc dài đen thẳng ngang thắt lưng, đầu đội chiếc nón lưỡi trai màu đỏ. Gương mặt cô đỏ ửng và lấm tấm mồ hôi. Đang ngạc nhiên không biết sao cô không tự điền mà nhờ mình thì thấy tay cô đang bị bó bột. Anh mỉm cười, cầm lấy giấy tờ trên tay cô:

– Người nhà không đi cùng em à? –Anh bước đến ngồi xuống bên chiếc bàn gần đó.

– Nếu có em đã không phải nhờ anh thế này. –Cô vừa trả lời vừa bước theo anh.

– Tay em thế này mà nhà em yên tâm để em đi một mình?

– À, lúc đi thì em lành lặn, mới bị thương hôm qua thôi.

Anh định hỏi tiếp nhưng nhìn lên đã thấy cô nhìn anh với ánh mắt như muốn nói rằng “Anh đang tò mò chuyện của tôi à?” nên lại thôi. Chẳng hiểu sao cô bé này khiến anh muốn nói chuyện nhiều với cô một tí. Nhưng anh nghĩ nên kiềm chế sẽ tốt hơn.

– Em đọc thông tin của em để anh viết.

– Phạm Đỗ Quyên, sinh ngày bốn tháng mười một, quê quán…

Giọng cô chậm đều theo những dòng chữ từ tay anh nhả ra. Qua bản khai lí lịch anh đã có một số thông tin sơ bộ về cô. Con gái cung Bò Cạp chẳng trách lại cá tính như thế.

– Cảm ơn anh nhiều.

– Có cần anh giúp em làm những thủ tục còn lại không?

Thảo luận cho bài: "Vị yêu"