Việt Nam Ơi Mẹ Muôn Đời

Tác giả:

Việt Nam Ơi Mẹ Muôn Đời

 Sông Cửu


Cuối Xuân, đường tháng Tư còn lạnh

Đầu Hạ . Sao phố quạnh tàn Đông ?!

Em hỏi ta – Vì sao gương vỡ

Khiến hình hài mờ bóng nhạt hương ?!

Thương kẻ sĩ, bạc đầu sông núi

Giận ta hèn, thế nước cuồng quay

Máu tiền nhân ngàn năm hấp thụ

Nung chí trai phi ngựa đường dài …

Em thấy không ? Con tàu ra biển

Cuốn sao trời quyện sóng đêm thâu

Mang thân xác anh hùng tử chiến

Làm đuốc thiêng đốt vạn tình sầu !

*

Nấu kinh sử, nghìn xưa nhìn lại

Qua mỗi laàn vận nước nỗi trôi

TÌNH YÊU thắng – OÁN THÙ thãm bại .

Viêt Nam ơi ! Tình Mẹ muôn đời !

Sông Cửu  

 

Thảo luận cho bài: "Việt Nam Ơi Mẹ Muôn Đời"