Vọng phu (1)

Tác giả:

Đầu nước đá ôm con, cuối nước đá đợi chồng
Đâu chẳng sông Thương đâu chẳng Kỳ Cùng
Là tượng đá của những thời binh lửa
Nàng Vọng phu đầu sông hơn gì nàng Tô Thị cuối sông

Một mình với mây, một mình với gió
Mùa đông một mình mùa xuân hay hạ một mình…
Người ra đi chắc gì quay lại nữa
Trên đầu non lòng đá vẫn kiên trinh

Chỉ có cánh chim khuya bay qua vai đá của nàng
Hàng vạn vành trăng hết tròn lại khuyết
Sóng gợi nhớ sóng xui quên nối tiếp
Mỗi một phút đợi chờ sâu một bể thời gian

Không hoá thạch kẻ ra đi, hoá thạch kẻ đợi chờ
Xói mòn những non cao, không xói mòn lòng chung thuỷ
Đá đứng đấy giữa mưa nguồn và chớp bể
Đợi một bóng hình trở lại giữa đơn cô
Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, Nxb Văn học, 2002 (Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)

Thảo luận cho bài: "Vọng phu (1)"