Xóm cave

Tác giả:

“Anh dốt bỏ mẹ, bán trinh được vài chục triệu, bèo cũng mười triệu, em nghe bảo thế, tội gì! Anh có 20 triệu cho em không?”

“Cho anh đi, anh biết trên Tràng Thi có lão bác sỹ vá lại như thật, mấy đứa vá rồi vẫn bán y như lần đầu ấy chứ…” 

***

Cô tên là Nữ, lý lịch trích ngang thế này: Tên đầy đủ, Nguyễn Thị Mỹ Nữ, ở xóm Hạ, phường Thượng.

Quận này vừa lên đời từ huyện nên trong phường có xóm là thế. Mẹ bán thịt bò ngoài chợ xép, bố trước chọc tiết bò, một ngày hùng hục lăn ra rống như bò, thổ huyết rồi chết. Nữ sống với mẹ.

Xóm Hạ lên phố cũng phải. Gần nhà Nữ, ca ve trọ thành bầy. Ngày im lìm đóng cửa, tối xe máy ra vào ầm ầm, cửa cọt kẹt như một tệ điệu của xóm này. Riết thành quen, có người còn gọi đây là xóm cọt kẹt. Nghiện cũng chả thiếu, con rạch đen ngòm có cái kè nhỏ, nhìn là thấy kim tiêm lởn vởn. Có những cảnh này, xem như có phố.

Ngày xưa cũng vì chuyện đặt tên mà bố mẹ Nữ choảng nhau. Mẹ bảo: “Gớm. Mỹ với chả Nữ, lớn lên bán sắc mà ăn chắc”.

Bố rống lên: “Im mồm, đàn bà biết gì, đặt tên là quyền của tao. Đéo có sắc có mà lấy chó!”

Mẹ Nữ làu bàu: “Mẹ nó, bà đây tên Dung, nhan sắc đấy, khối thằng thèm lại đi vơ phải thằng chó dái chọc tiết bò. Mẹ, giờ đời bà mới khổ thế này đây, suốt ngày dán mặt vào cái phản thịt…”

xom-cave

***

Càng ngày Nữ càng đẹp. Đẹp nanh nọc.

Hôm nọ đi sinh nhật đứa bạn về khuya. Thấy lão Bảo râu đi xe ôm đầu ngõ trong nhà đi ra, Nữ rú lên: “Không chiều được mẹ tôi à, héo thế?” Lão Bảo lầm bầm: “Con ranh!”

Vừa thò mặt vào nhà, bà Dung réo: “Mày về khuya thế, coi chừng rụng trôn đó con, liệu thần hồn!” Nữ cười khanh khách: “Về sớm, vướng víu mẹ lại chửi cho ấy chứ…”

Cởi hết đồ cứ thế Nữ vào nhà tắm dội nước rào rào và gọi ới lên nhà: “Hỏng mẹ cái vòi sen rồi, nói mãi sao không mua cái mới?”

“Tiền chứ phải cứt chó đâu mà hót, mày đi làm tiền mà mua” – bà Dung trả lời con

***

Hằng và Lệ vạ vật dậy khi có cuộc điện thoại. Nữ tắm xong ra đầu hè ngồi tán phét với Hằng. Lệ xe ôm vừa chở đi.

Nữ hỏi vọng:

– Chị Hằng chưa có cuốc nào à?

Hằng đáp: “Xui như chó! Ngày nay con Lệ ba cuốc, người ăn không hết người lần không ra. Giá cả tăng thế này có tăng giá lên không? Đang tính, tàu nhanh lít rưỡi, mà cũng ế bỏ mẹ, hàng họ đầy ra.”

– Có thích không, kiếm tiền dễ thế, cho em làm với.

– Ngu gì, xinh như mày, lại đi học, cố mà kiếm thằng đại gia cho mẹ mày giải nghệ bán thịt…

Hằng lóc cóc đi vào, Nữ ngồi đó nghĩ: Đếch có phản thịt thì lấy chó gì mà ăn, nhưng thế này mãi cũng chán, đi sàn với mấy đứa bạn, nhẹ cũng triệu bạc, bòn bà già lấy chó đâu tiền ra…

***

Nữ dẫn Nhật là bạn trai về nhà ra mắt mẹ. Nữ bảo làm cơm, bà Dung nhìn Nhật từ đầu đến chân rồi bảo: “Chúng mày thổi cơm mà ăn với nhau, tao đi lấy thịt, lão Bình ốm, không mổ, tao đi tít tận gần Bình Đà.” Rồi lôi chiếc xe Cúp đời 81 cả đến mấy năm không rửa đạp pèn pẹt rồi lao đi.

Nhà em thế đấy, anh thấy sao? Nữ nói.

Nhật không trả lời lao tới: “Cơm nước mẹ gì, tẹo ra kia ăn cơm bụi. Cho anh nhá?”

Nữ mỉa: “Cho gì?” “Thì còn cho gì nữa?” “Chưa được, anh phải đợi!” ” Đợi đến bao giờ? Chịu thế đếch nào được.” ” Không chịu được thì biến…” “Mà em giữ làm gì, đằng nào rồi em cũng cho anh mà!”

Thảo luận cho bài: "Xóm cave"