Xuân Tha Hương

Tác giả:

Lý Con Sáo
Xuân … năm nay …
Đã mấy xuân rồi con tha hương…
… …
Sống cuộc đời phiêu bạt phong sương
Thương nhớ thương lệ nhỏ canh trường
Thân tủi thân lưu lạc bước đường
Ôi ! Dòng đời sao quá đắng cay
Hy vọng gì đây ở tương lai
Cuộc sống này bao giờ mới đổi thay
Mẹ ráng chờ để thấy lại ngày… mai…

Vọng Cổ

1-) Mẹ ơi ! Từ ngày con ra đi để làm kẻ tha hương viễn xứ, đêm hằng đêm con nhớ về quê Mẹ mà lệ chảy tuôn…dòng. Nỗi cô đơn tràn ngập ở trong… lòng. Nơi xứ người xuân về con buồn lắm, không biết quê nhà Mẹ sống ra sao ?
Ngày qua tháng lại lao đao.
Thân con trôi dạt biết bao chuyện sầu. Bao nhiêu sầu đau con đành chở nặng, nghĩ thương Mẹ già không cơm no áo ấm.

2-) Nhìn muôn ngàn hoa đua nở giữa mùa xuân xứ lạ, mà lòng con đã tắt hẳn vui… cười. Vui gì đây khi sống tạm quê… người. Con chỉ ước mong có ngày sum hợp, Mẹ sẽ không còn sống cảnh cô đơn.
Mấy mùa xuân đã trôi qua
Mà con của Mẹ vẫn xa ngàn trùng
Bao giờ mới được tao phùng
Cho con trở lại nẻo đường quê hương.

Ngâm Sa Mạc

Dù cho vật đổi sao dời
Lòng con vẫn nhớ đời đời cố hương
Xuân về hoa nở muôn phương
Lòng con buồn thảm đêm trường lệ rơi…

Vọng Cổ

5-) Mẹ ơi ! Thu tàn, đông đến, Xuân sang đã bao lần mấy lượt, mà xuân năm nay con của Mẹ vẫn chưa bước quay…về. Sống kiếp tha hương sao quá não… nề. Tủi thân cho cuộc đời viễn xứ, vất vả quê người chẳng có ngày mai. Ai đã đổi thay đời mình chia cách, làm cánh mai vàng tàn rụng lá hoa. Ôi ! Mùa xuân của thuở nào kỷ niệm, mà nay đã tàn phai theo ngày tháng đau sầu.

6-) Ba-Lê ! Đây là một phồn hoa đô thị, nắng ấm chan hòa tràn ngập lối đi. Nhưng lòng con vẫn thấy lạnh lùng chiếc bóng, với cuộc sống này quá mịt mờ đen tối, tương lai sẽ về đâu hay vĩnh viễn phải xa nhà xa Mẹ ?
Đời con như ánh sao rơi.
Rụng nơi đất khách, chơi vơi bước đường.[/center][/i]Bước đường con đi có trăm ngàn cay đắng, nỗi nhớ quê hương nỗi thương về đất mẹ, mà lệ chảy đêm ngày con khóc cảnh biệt ly…/
(Paris 15ème, xuân 1978)

Thảo luận cho bài: "Xuân Tha Hương"