Yêu thương không lời

Tác giả:

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ nghĩ đến việc sẽ mua một đôi dép mới, thời buổi này còn đi mượn dép, Tí thấy nhà mình nghèo đến thế là cùng.

***

yeu-thuong-khong-loi (1) Tí học lớp tám, cái tuổi bắt đầu cảm thấy ngượng ngùng với chúng bạn. Biết nhà mình nghèo, Tí cũng giản dị lắm, đâu có đua đòi gì. Tí chỉ sợ bọn bạn nhìn thấy mẹ, mẹ chẳng bao giờ biết chăm chút cho bản thân, tối ngày đầu tắt mặt tối. Mẹ đạp chiếc xe đạp cà tàng đến trường, chiếc xe lạc lõng giữa những hàng xe máy sang trọng. Mẹ cũng lạc lõng giữa các bà mẹ khác của các bạn cùng lớp, mẹ không tô son, mẹ mặc chiếc áo sơ mi cũ bạc màu, và mẹ đi đôi dép mượn…Giữa muôn cái tên đẹp đẽ mĩ miều, nào Thanh Hương, nào Mĩ Ly, Lệ Hằng…tên Tí quê mùa đến vô cùng, Nguyễn Thị Tí, mẹ nghĩ làm sao mà đặt tên xấu đến thế, bà ngoại bảo lúc nhỏ Tí ốm yếu, nghe người ta bảo đặt tên xấu sẽ dễ nuôi nên mẹ mới đặt như vậy để hi vọng Tí mạnh khỏe hơn, thế nhưng Tí vẫn không chấp nhận vì cái tên nghe xấu quá. Là con gái, tên đẹp cũng quan trọng lắm chứ, mẹ thật chẳng biết gì cả. Cô giáo nói về công nghệ thông tin mà mẹ cũng chẳng biết là gì, mẹ lạc hậu dữ! Tí xấu hổ, rồi đâm ra trách mẹ,Tí chán mẹ lắm, Tí ước ao có một người mẹ khác trí thức, giàu có và sang trọng.

Tí ngã xe đạp bị trầy xước tay chân, mẹ nhìn thấy liền bật khóc, mẹ chỉ hỏi bị làm sao rồi nước mắt ngắn dài, mẹ không nói được một câu an ủi, Tí cáu với mẹ

– Con bị đau không khóc thì thôi, mẹ có đau đâu mà khóc dữ rứa, mẹ nín đi, khóc lóc thấy mệt!

Mẹ không nói, cái tính ít nói của mẹ cứ làm Tí thấy bực, mẹ lẳng lặng đi lấy dầu xoa cho Tí.

Tí thầm trách ông trời thật bất công, Tí cũng xinh xắn dễ thương đó chứ, học hành thì có thua ai đâu, vậy mà sinh ra nhằm gia đình nghèo rớt mồng tơi, mẹ thì lem lút , lam lũ, chẳng bao giờ nói được một lời ngọt ngào rằng ” mẹ yêu con” hay biết con đạt học sinh giỏi cũng không khen một tiếng, chỉ dặn thằng út noi gương chị mà học thôi. Mẹ con Na thưởng ngay cho nó một chuyến đi biển, Tí thấy mà thèm. Tại nhà Tí nghèo, Tí cũng biết thế, nhưng vẫn buồn và trách mẹ , ước gì mẹ giàu hơn thì Tí cũng sướng hơn rồi, thế là với Tí, nghèo là cái sai của mẹ.

Trưa, gà le te gáy, Tí cuộn mình trong chiếc chăn mỏng nghĩ ngợi, Tí chẳng thích ngủ trưa, thế mà ngày nào mẹ cũng bắt phải ngủ cho được ba mươi phút, Tí chui vào mền, bật đèn pin đọc truyện, mãi rồi mẹ đưa đi khám, mắt Tí cận đến một độ rưỡi, phải đeo đôi kính chần ngần. Phải chi nghe lời mẹ ngủ đi thì đâu ra nông nỗi này, Tí thấy mình cũng lì lợm quá, gà lại gáy le te, Tí ngủ thiếp đi…

Xình …xịch…chiếc ô tô trắng bóng loáng dừng nơi cổng làng, người đàn bà bước xuống, đôi giày cao gót màu đen, đôi chân trắng ngà thon thả trong chiếc váy bó màu đen, áo vest cũng màu đen và mái tóc búi cao gọn gàng sang trọng. Bà mang cái tuí xách cùng tông với màu xe, cũng láng bóng. Bà bước đi, mùi giàu sang thoảng trong làn gió. Cả làng nhìn theo, bà đi đâu thế? Bà qua bờ kênh, vào nhà Tí, ai đấy nhỉ? Mắt thằng út tròn xoe, mắt Tí cũng tròn xoe.

Thảo luận cho bài: "Yêu thương không lời"